Giáng sinh năm nay mình lại một mình. Nói ra nghe buồn, mà thật ra cũng không còn mới mẻ gì nữa. Từ ngày không còn đi chung với cô ấy, những mùa Giáng sinh sau đó cứ lặp lại y chang nhau. Không ai để đón, không hẹn hò, không chờ đợi, cũng không có ai để về trễ cùng. Mình đi qua Giáng sinh giống như đi qua một ngày bình thường, chỉ khác là phố sáng hơn và người ta thương nhau nhiều hơn một chút.
Mình vẫn đi nhà thờ. Không phải vì mong điều gì, cũng không phải vì sự náo nhiệt của đêm thanh, mà vì đó là nơi hiếm hoi cho mình được ngồi yên. Mình chọn một góc nhỏ, khuất, nơi không ai chú ý. Ngồi đó, tham dự thánh lễ, nghe tiếng hát vang lên rồi tan ra trong không gian rộng lớn
Yên tĩnh. Cái kiểu yên mà chỉ những người quen sống một mình lâu rồi mới hiểu.
Nhưng Giáng sinh năm nay lại có một chuyện lạ. Không phải vì tuyết rơi … (vì thành phố nơi mình ở khá nóng nên chưa bao giờ có tuyết ở đây cả, nên nếu tuyết rơi vào đêm Giáng sinh thì nó thật sự là chuyện lạ đó)
Trời mưa.
Mưa không phải kiểu lâm râm cho có không khí, mà là mưa thiệt. Đêm 24 mưa. Đêm nay, đêm 25, vẫn mưa. Mưa làm đường ướt, làm áo lạnh, làm phố chậm lại, làm ánh đèn nhòe đi, làm người ta đi sát nhau hơn để tránh ướt.
Nghe tiếng mưa đập ngoài mái, tự nhiên mình thấy cái không khí Giáng sinh nó khác hẳn mấy năm trước. Không sáng rực, không rộn ràng, mà trầm xuống, sâu xuống, đều đều, không vội, không thương ai, cũng không ghét ai.
Tự nhiên mình thấy đêm thánh năm nay khác hẳn. Không ấm. Không rộn. Mà trầm xuống, nặng hơn những mùa trước. Mình ngồi đó và tự hỏi, không biết mưa trong Giáng sinh thì có ý nghĩa gì không. Có phải là một dấu chỉ? Là điều gì đó sắp tới? Là lành hay dữ?
Hay chỉ đơn giản là… mưa thì mưa. Nhưng rồi mình lại nghĩ vẩn vơ. Từ nhỏ tới giờ, người ta hay nói mấy dấu hiệu trong đêm thánh thường là điềm lành. Mưa thì thanh tẩy. Mưa thì gột rửa. Mưa thì làm dịu lại những thứ khô cứng.
Nhưng điềm lành đôi khi không phải là niềm vui liền tay. Có khi nó chỉ là một khoảng lặng, để người ta nhìn lại mình rõ hơn. Có khi nó là cơn mưa, để những thứ khô cạn trong lòng được ướt lại một chút.
Không biết nữa.
Chỉ thấy lạ. Lạ vì tự nhiên mình để ý tới mấy chuyện mà bình thường mình không quan tâm. Lạ vì giữa một đêm đáng lẽ phải ấm áp, mình lại ngồi đó, nghe mưa, và thấy lòng mình… không buồn như mọi năm. Không vui, nhưng cũng không buồn. Chỉ là một cảm giác mơ hồ, như thể có cái gì đó đang tới, mà chưa gọi tên được.
Mình ngồi thêm chút nữa. Để mưa rơi. Để lòng mình trôi theo. Không cầu xin gì nhiều, cũng không mong gì cụ thể. Chỉ mong, nếu đây thật sự là một dấu chỉ, thì nó là dấu chỉ của một điều lành. Nhẹ nhàng thôi cũng được.
Có thể mình đã quen. Hoặc có thể, sau bao nhiêu mùa Giáng sinh đi qua một mình, lòng mình đã biết cách ngồi lại với chính nó, không bỏ chạy nữa.
Mưa vẫn rơi ngoài kia. Giáng sinh vẫn đang diễn ra ở đâu đó rất xa. Còn mình thì ngồi đây, trong một góc nhỏ, lắng nghe tiếng mưa của đêm thánh, và thấy đời mình chậm lại.
Thật kì lạ.
Một mùa Giáng sinh mưa.
Và một nỗi buồn… không còn làm mình sợ nữa.
Xin cám ơn bạn đã đọc các chia sẻ của mình. Hi vọng các chia sẻ này ít nhiều gì cũng sẽ mang lại giá trị hữu ích cho bạn
- tthien -
